Cuối cùng, trong trò chơi của Tào Hải Xuyên và Lý Nhân Thục, ba cộng đồng đã nhượng bộ lẫn nhau và đi đến thống nhất:
Tổng tài phú sẽ được phân chia theo tỷ lệ xấp xỉ 4:3:3. Nội bộ bình dân xã khu phải chia đều lợi ích, tuyệt đối không được đe dọa đến sự thống trị của tài phiệt.
Về phần tài phiệt xã khu, bọn họ luôn phải nơm nớp lo sợ tập trung tài phú để duy trì địa vị thống trị, không cách nào gia tăng nhanh chóng lợi nhuận đầu tư, cũng không dám xâm chiếm quá nhiều lợi ích của bình dân xã khu, lại càng không dám mạo hiểm gia thuế làm mâu thuẫn thêm gay gắt.
Chỉ khi cả ba bên đạt được thỏa thuận, bọn họ mới dám gia thuế một lượng nhỏ, sau khi xác lập được ưu thế tài phú thì lại lập tức hủy bỏ.




